Cha mẹ tôi học Phật

Thảo luận trong 'Tin phật giáo mỗi ngày'

  1. admin

    admin Administrator Staff Member

    Niềm vui lớn vô bờ của tôi là cha mẹ tôi là cha mẹ tôi đã có chút hiểu biết về Phật, Pháp, Tăng và đã tu tập theo. Điều này cách đây vài năm, tôi khó có thể tưởng tượng nổi.

    [​IMG]
    Ba năm nay cả cha và mẹ tôi đều hay đi chùa. Tuy nhiên, cũng giống như bao nhiêu người dân thôn quê khác, hai ông bà đến chùa chỉ để dâng hoa trái và cầu xin đủ thứ, từ sức khỏe, tiền bạc đến công danh sự nghiệp cho chính mình và cho con cái. Nhưng gần đây tôi đã thấy cha mẹ tôi vào chùa là để tâm của hai ông bà được an, để tu tập và học theo tấm gương của Đức Phật, để thực tập tu giới theo kinh Phật, để được tinh tấn. Cha mẹ tôi bây giờ thường ngày hướng về cõi Cực lạc của Đức Phật A-di-đà.

    Mẹ tôi hay ốm. Cha tôi cũng vậy. Đủ thứ bệnh. Tôi đã nhiều lần giảng giải và phân tích để cha mẹ tôi tập thiền. Không biết có phải do hai ông bà còn quá bận bịu công việc đồng áng hay vì duyên lành chưa đến mà mãi không thấy cha mẹ tôi tập thiền. Tôi cũng đã nhiều lần hướng dẫn cho cha mẹ mình ngồi thiền mỗi lần tôi về quê. Khi có dịp lên thăm tôi ở Hà Nội, hai ông bà đều chứng kiến việc tôi thực tập thiền định rất miên mật. Và thế rồi cách đây quãng một năm, cả cha và mẹ tôi đều tham gia khóa thiền. Không những vậy, cả hai ông bà đều là thành viên tích cực của lớp. Thậm chí cha tôi còn được bầu là lớp trưởng, mẹ tôi là lớp phó và cả hai ông bà đều được mời làm trợ giảng để hướng dẫn thiền cho các học viên khóa sau. Hơn thế nữa, bây giờ ngày nào cha mẹ tôi cũng đi bộ và áp dụng thiền hành.

    Mẹ tôi mắt kém, mà lại cứ hay nghĩ rằng bà đọc chậm và có trí nhớ không tốt. Tôi mua về nhà khá nhiều kinh Phật và các cuốn sách giảng kinh, truyền pháp. Gần đây tôi đã thấy bà tụng kinh. Mẹ tôi tụng chậm nhưng rõ ràng. Bà tụng bằng cả tâm thành kính của mình. Cha tôi thì lễ rất giỏi. Ông có thể lễ cả chục lễ mà không mệt. Ông lại còn hướng dẫn và phân tích cho tôi lễ như thế nào mới đúng, mới khoa học. Tôi mừng khôn xiết.

    Tôi mua tặng mẹ mình nhiều chuỗi tràng hạt. Bà cũng tự mua tràng hạt cho mình. Bây giờ mẹ tôi rất hay niệm Phật. Có lúc bà vừa lần tràng hạt vừa niệm Phật. Có khi mẹ tôi niệm Phật mà không cần tràng hạt. Tôi cảm động nhất khi mấy mẹ con đi bộ cả chục cây số từ chỗ xe đỗ đến chùa Phật Tích (tỉnh Bắc Ninh) để chiêm bái Phật Ngọc mà mẹ tôi không kêu mệt. Ở cái tuổi bảy mươi như vậy là quá quý. Lúc về tôi cùng bao người đề nghị mẹ đi xe ôm, nhưng bà không chịu. Bà quyết đi bộ. Sau này tìm hiểu ra tôi mừng rơi nước mắt-mẹ tôi vừa đi vừa niệm Phật.

    Ngày xưa vào chùa mẹ tôi thường chỉ cầu cho chính mình và gia đình. Nay tôi biết bà thường xuyên nguyện cầu bình an và sức khỏe cho dân làng. Mẹ tôi còn cầu mong cho sự ấm no và bình an cho cả nhân loại. Tôi nhớ, có lần tôi phân tích rằng người dân, và cả Phật tử nữa có một sự đổi chác quá rẻ mạt với Đức Phật. Họ mang lên chùa vài quả cam, nải chuối, bó hoa mà cầu cho mình nào là tiền bạc, nào là danh vọng, nào là sức khỏe. Người ta tham lam quá và sự đổi chác này lá quá phi lý. Mẹ tôi cười. Và bà đã ngộ ra nhiều điều.
    Nhà chúng tôi có một người thím rất hay gây gổ và thường tạo các sự cố trong dòng họ. Cha mẹ tôi thường xuyên im lặng. Ai cũng kêu rằng cha mẹ tôi hiền quá. Cha tôi nói rằng dù sao cũng là anh em trong nhà. Mẹ tôi thì cho rằng thím cũng đâu sung sướng gì. Mẹ tôi vẫn thường xuyên sang thăm thím. Nhất là từ ngày thím bị tai biến mạch máu não, bị liệt. Nhiều người nói rằng thím làm ác nên bị quả báo theo thuyết nhân quả nhà Phật. Có người còn kêu độc miệng rằng “đáng đời”nhưng cha mẹ tôi một mực thương thím, cầu mong thím mau lành bệnh. Thím cũng là một người dân, một chúng sinh, hơn nữa những gì đã làm chỉ là quá khứ.

    Cha tôi hay ăn mặn. Lần nào chúng tôi về quê thăm cha mẹ, hai ông bà cũng mua nhiều thịt, gà về chiêu đãi con cái. Tôi vận động cha mẹ mình ăn chay. Hay ít nhất cũng chuyển dần: giảm dần ăn động vật bốn chân rồi bỏ hằn sang ăn động vật hai chân. Sau bỏ ăn động vật hai chân sang ăn tôm cá. Và cuối cùng là ăn chay. Tôi phân tích để mẹ tôi giảm dần ăn mặn. Lúc đầu bà chưa chịu, nói rằng nếu không ăn thịt thấy thiếu sức. Gần đây tôi đã thấy cha mẹ tôi cố gắng thay đổi, bớt ăn thịt đi rất nhiều. Cha mẹ tôi chưa ăn chay trường nhưng cũng đã hiểu về sát sinh, hiểu rằng ăn chay không chỉ là giữ giới mà còn vì sức khỏe của chính mình. Tôi mừng quá đỗi.

    Mấy lần gần đây về quê, tôi thấy cha mẹ mình khỏe hẳn ra và vui nhiều. Ngày xưa bị bệnh mẹ tôi hay kêu ca. Ngày xưa bà than trời trách đất khi gặp chuyện chẳng lành. Nay mẹ tôi đã biết rằng tất cả là do nhân quả, mình làm mình chịu, rằng ai ăn người ấy no, ai tạo nghiệp thì người đó chịu. Tôi biết cha mẹ tôi đang tu tập từng ngày. Và còn mừng hơn nữa khi hai ông bà đang khuyên giải và rủ những người khác cùng tu tập. Niềm vui trong tôi như được nhân lên nhiều lần.
    Nguyễn Mạnh Hùng
    Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 92
    Nguồn Internet​

    Bình Luận Bằng Facebook

Chia sẻ bài viết đến mọi người