Nhờ Niệm Phật Hóa Giải Được Âm Tình Tiền Kiếp Với Nữ Quỷ

Thảo luận trong 'Tin phật giáo mỗi ngày'

  1. admin

    admin Administrator Staff Member

    Tôi là một người vô thần, không theo bất kỳ tôn giáo nào. Nhưng bảy năm trước đã xảy ra một việc lạ lùng làm thay đổi cả cuộc đời tôi.

    [​IMG]

    Lúc ấy tôi mới kết hôn được sáu tháng. Có một đêm khuya, tôi thức dậy đi vệ sinh, đầu óc còn mơ màng ngái ngủ, bỗng thấy có một bóng trắng lướt qua trước mặt mình, thế là tôi vội mở mắt ra nhìn rõ ràng là một nữ quỷ mặc y phục trắng, mặt dính đầy máu, nhem nhuốc. Khi đó, tôi không biết vì sao mình có đủ dũng khí để vung tay, tát mạnh vào mặt nữ quỷ, đánh nó phải biến mất dạng.

    Kể từ sau đêm đó, mặc dù tôi không còn nhìn thấy nữ quỷ nữa, nhưng cảm giác xui xẻo mỗi lúc hiện rõ. Trước tiên là chồng tôi bị bệnh phải đi bác sĩ liên tục suốt mấy ngày. Tiếp theo đến phiên tôi, nửa đêm tự dưng bụng phát đau kịch liệt, phải tới bệnh viện chữa trị mới lành. Cứ tiếp diễn như thế nên tôi cảm nhận được là vợ chồng tôi đang bị “trúng tà”. Để giải tà khí, chúng tôi phải đi khắp nơi để tìm thầy làm phép trục quỷ, nhưng chẳng được gì, hoạn nạn vẫn không thuyên giảm. Chúng tôi vô cùng khổ não, nhưng không tìm ra được cách giải quyết.

    Tình cờ, tôi gặp một người bạn là một vị Phật tử, khuyên tôi học Phật, hãy dùng Phật pháp để giải quyết vấn đề hóc búa này. Chúng tôi lâm vào cảnh bệnh nặng cần lương y, chẳng còn cách nào khác, dù tin hay không tin gì nhưng hễ nghe có cách thì đành phải nhào tới ôm chân Phật thôi. Đây chính là nhân duyên chúng tôi tìm đến Phật pháp.

    Sau khi học Phật, chúng tôi bắt đầu ăn chay, phóng sanh, tụng kinh Địa Tạng. Tụng được mấy mươi bộ rồi thì có một đêm nọ tôi nằm mộng thấy nữ quỷ hiện ra, khóc lóc kể lể về thân thế của cô cho tôi nghe.

    Nguyên là mấy trăm năm trước, cô ta từng là vợ của chồng tôi, do kiếp sống đó cô đã treo cổ tự vận chết nên bị đọa vào cõi quỷ. Cô đã đi tìm chồng ngót mấy trăm năm, kiếp này mới phát hiện chồng mình hiện đang tái sinh ở đây.

    Sau khi nghe nữ quỷ tỏ tường sự thật, tôi tuy có cảm thông nhưng trong lòng lấy làm phiền não. Tôi đã hiểu vì sao chồng mình hay bị mộng tinh, di tinh…thì ra là tại con nữ quỷ này đêm nào cũng mò tới ngủ chung.

    Tôi nhất quyết không nhượng bộ, biết nữ quỷ nửa đêm mới đến mê hoặc chồng mình, nên tôi canh chừng hễ gần tới giờ đó thì bắt đầu gõ chuông niệm Phật to tiếng. Do trường kỳ lo lắng, ngày nào cũng thức dậy nửa đêm để niệm Phật “hộ vệ” chồng, sức khỏe tôi ngày càng suy sụp vì thiếu ngủ nghiêm trọng, nhưng tôi vẫn gan lì, ráng cầm cự “chiến đấu” suốt hai năm. Cuối cùng kết quả thu được: Bị bệnh tim và ngã lăn ra bất tỉnh.

    Cách này xem ra cũng không được rồi! Đầu xuân, hai vợ chồng tôi quyết định tháng Tư sẽ cùng lên chùa xin xuất gia, chấm dứt trận chiến oan nghiệt kỳ khôi giữa người và quỷ….Nhưng chúng tôi chưa kịp thực hiện dự tính thì nữ quỷ đã ra tay trước. Lần này ả nhập thẳng vào chồng tôi, hung dữ muốn giết tôi.

    Thật sự là mấy năm cùng ả chiến đấu ròng rã, tôi đã quá mệt mỏi lẫn thương tâm, nên ngay giây phút cận kề cửa tử, tôi cũng có ý định chán nản muốn buông xuôi hết. Tôi nghĩ: “Thôi thì cam nhận một đao của ả để kết thúc hết mọi ân oán, chỉ mong ngay đây được vãng sanh Cực lạc, rũ bỏ hết mọi sầu đau”.

    Ngay lúc tôi nhắm mắt chờ nữ quỷ đâm cho một nhát dao để kết liễu đời mình (qua đôi tay của chồng tôi), thì bỗng nghe “Keng!”, hóa ra nữ quỷ đã ném dao xuống đất và rầu rỉ nói: “Giết mi rồi thì ta cũng phải xuống địa ngục! Thật là khổ phiền quá!”.

    Bây giờ đến lượt tôi phát khùng, tôi túm lấy chồng tôi (đang còn hồn nữ quỷ gá ở trong thân) đập cho một trận tơi bời. Lúc này tôi mới thấm thía cái câu trong kinh Vô lượng thọ: “Cầu sống không được, cầu chết cũng không xong!”. Bị phiền muộn hành hạ tâm tư quá sức, tôi chỉ còn một cách là đem gởi chồng vào ngôi chùa gần nhà.

    Kết quả, sau đó đêm nào nữ quỷ cũng đến tìm tôi mà quấy nhiễu. Ả khóc lóc kể lể lung tung bên tai tôi, than rằng trong chùa có thần hộ pháp canh giữ nên ả không cách chi vào được.
    Nữ quỷ cứ quấy phá làm ồn đến mức tôi lại chẳng thể ngủ được, cuối cùng tôi đành năn nỉ, thỉnh cầu Sư phụ trong chùa mở lòng từ bi, lập đàn siêu độ dùm cho ả.

    Bởi chùa này chuyên tu niệm Phật, vì vậy mục đích siêu độ là cầu cho nữ quỷ được vãng sanh Cực Lạc. Khi pháp hội niệm Phật được tổ chức, mang lại hiệu quả không gì sánh bằng! Dưới uy lực gia trì của Phật, tôi đã nhìn thấy được các tiền kiếp của bộ ba chúng tôi, nhìn rõ mồn một những gì xảy ra trong đời quá khứ, tháo gỡ được gút mắc cho cả ba (hai người một quỷ), chân tướng luân hồi ngàn năm cuối cùng được hé lộ như sau:

    ĐÔI CHIM UYÊN ƯƠNG

    Nhiều kiếp lâu xa về trước, có một đôi chim uyên ương xinh đẹp ngụ nơi một cái hồ thanh vắng. Có một cậu bé hay tới hồ chơi và phát hiện ra đôi chim này. Cậu thường đem thức ăn đến cho đôi chim một thời gian dài.

    Ngày nọ khi tới hồ chơi, cậu bé bắt gắp con chim trống đứng cô đơn, buồn rầu, chẳng thấy chim mái đâu. Thế là cậu tìm khắp nơi và phát hiện trên không trung có một con chim ưng hung ác đang quắp con chim mái bay xa. Cậu bé chẳng biết làm sao, đành mang thức ăn đến an ủi con chim trống, nhưng nó vẫn cúi rũ, không thèm động đậy. Hôm sau, cậu ra thăm chim trống. Nó vẫn nhịn đói không chịu ăn bất cứ thứ gì. Mấy ngày sau, chim trống chết đi, cậu bé rất buồn, mang nó đi chôn. Và kể từ đó cậu cũng không ra hồ chơi nữa.

    UYÊN ƯƠNG ĐẦU THAI

    Thời gian qua nhanh, thấm thoát đã mấy trăm năm. Đôi chim uyên ương luân hồi xoay vần cuối cùng cũng được tương ngộ, chúng đồng sanh vào cõi người. Chim trống đầu thai làm nam, chim mái đầu thai làm nữ và kết thành một đôi phu thê nghĩa tình khắng khít.
    Ngày nọ, người chồng đi vắng, cô vợ và bà mẹ chồng phát sinh mâu thuẫn dữ dội đến nỗi cô con dâu nhất thời nghĩ quẩn, treo cổ tự tử. Nàng chết rồi thì bị đọa vào ác đạo, phải mang thân quỷ (Trong kinh Phật dạy: “Nếu lìa đời với tâm sân hận sẽ bị đọa vào ác đạo. Do tội tự hủy hoại thân cộng thêm nghiệp tạo của bản thân mà cô vợ bị đọa vào cõi quỷ. Cõi quỷ thọ mạng rất dài, dù yểu mạng nhất cũng phải một ngàn năm tuổi). Qua từng lần, từng lần sanh tử trong lục đạo luân hồi mãi cho đến mấy trăm năm sau là đời hiện tại đây!

    Người chồng của nữ quỷ kiếp này vẫn sinh làm nam nhân, còn tôi chính là cậu bé ngày xưa từng cho đôi uyên ương ăn, kiếp sống này mang thân nữ. Do nhân duyên chín muồi, tôi và nam nhân (là chim trống kiếp xa xưa) kết thành chồng vợ, còn nữ quỷ quấy phá kia chính là hậu thân của con chim mái ngày xưa.

    Suốt mấy năm trời ròng rã cả ba chúng tôi cùng “quần thảo” với nhau, giờ mới biết rõ chân tướng liên quan. Thì ra đây là một trường nhân duyên hội hợp tạo thành một “bi hài kịch”. Dưới Phật lực cao thâm vi diệu không thể nghĩ bàn, tôi hoàn toàn bị chiết phục và phát sinh niềm tin tuyệt đối. Từ đó, chúng tôi tu hành mien mật và hưởng được quả ngọt của công phu. Tổng kết lại lịch trình tu suốt 7 năm nay, tôi rút ra được vài điều hay, kính xin lược ghi để chia sẻ cùng quý liên hữu đồng tu:

    I. ĂN CHAY ĐƯỢC NHIỀU LỢI ÍCH:

    Trường trai được 4 năm, tôi phát hiện ra ăn chay có mấy điểm tốt:

    1. Bệnh nặng dễ trị: Năm đó chồng tôi tế bào bạch cầu giảm đến không còn lực miễn dịch, nhờ trường trai phối hợp với điều trị, vừa tốn tiền ít lại được nhanh lành bệnh. Hiện nay, bạch cầu đã phục hồi bình thường, bác sĩ khen quả là kỳ tích.

    2. Phúc báu tăng thêm: Từ khi tôi ăn chay rồi một bề không công tác, chỉ nương vào nguồn thu nhập cho thuê phòng mà sống, nhưng lại có tiền dư để dành, sống nhàn nhã…Bởi người ăn chay ít bị bệnh, dẫu có vướng bệnh chỉ cần uống chút thuốc là lành. Đồ chay lại rẻ, hàng ngày hai vợ chồng tôi ăn không hết mười đồng.

    3. Tiêu nghiệp chướng: Người ăn chay không kết oán thù với chúng sanh nên tiêu nghiệp nhanh hơn người ăn mặn, tu hành ít bị chướng ngại.

    4. Được trẻ hóa: Tôi năm nay 38 tuổi, nhờ ăn chay mà nhìn trẻ hơn thực tế mười tuổi. Các nữ sinh ưa trẻ đẹp thì hãy ăn chay nhé.

    II. NGHỊCH DUYÊN CŨNG LÀ PHÚC:

    Ban đầu, tôi luôn cho rằng gặp nữ quỷ kia đúng là hết sức xui xẻo, quá bất hạnh! Vì bị mắc bệnh thì không thể làm việc kiếm tiền. Nhưng chính nhờ nó mà tôi mới thấm thía nỗi khổ “ái biệt ly” và hiểu rõ lý nhân quả luân hồi lục đạo. Do nữ quỷ này quấy phá liên tục khiến cuộc sống của chúng tôi bị đảo lộn, cực kỳ thống khổ. Ả đã ép ngặt và thúc đẩy khiến hai kẻ vô thần như chúng tôi phải bước vào con đường học Phật. Còn nữa, nhân vì nữ quỷ hàng ngày xuất hiện, khiến cho tôi ngày nào cũng phải niệm Phật suốt mười mấy tiếng đồng hồ, tức mỗi ngày ít nhất phải niệm được 50.000 câu Phật hiệu trở lên, tôi cứ kiên trì như thế suốt ba năm. Nhờ vậy mà đại môn của thế giới Cực lạc đã mở rộng trước mắt tôi (kết cuộc thế này đúng là quà tặng). Dù tôi có dùng lắm ngôn từ cũng không sao diễn tả hết được. Cho nên lúc nghịch duyên xuất hiện, cũng là cơ hội tốt giúp mình tu hành. Giống như người bị cọp dữ rượt đuổi sát bên, đương nhiên phải cắm đầu chạy bán mạng, lo tu chí chết.

    III. NIỆM PHẬT HAY TUYỆT VỜI:

    Con đường tu học của tôi đặc biệt kỳ quái hơn người khác. Do bị nữ quỷ ép ngặt, nên lúc nào tôi cũng phải đề tỉnh tinh thần để tu hành. Vì muốn mau mau thoát khỏi nữ quỷ nên tôi phải dốc hết toàn lực mà tu.

    Ban đầu mới vào, khuya tôi tụng chú Lăng Nghiêm, sáng tụng kinh Di Đà, 9 giờ tụng kinh Địa Tạng, chiều tụng kinh Kim Cang và ba biến chú Đại Bi, tối còn tụng thêm một bộ Địa Tạng. Thời gian tụng rất dài và mệt.

    Tôi vốn là kẻ vô thần, do bị nữ quỷ phá mà trở thành tín đồ ngoan đạo. Ngày tháng tụng niệm như vậy tôi kiên trì thực hành gần một năm thì vào buổi sáng nọ, tôi tụng kinh đến phần Hồi hướng thì bị nữ quỷ che kinh quấy nhiễu khiến cho tôi rất buồn pha lẫn tuyệt vọng vì thấy ả không sợ kinh chú.Thật ra không phải kinh chú không linh mà do tôi mới hành trì, tâm còn đầy tán loạn tham sân si nên không thể chiêu hiệu quả tốt ngay tức thời được. Nhưng do lúc đó tôi mất niềm tin, lo tìm cách tu mới. Vợ chồng tôi bèn thuê một ngôi nhà nơi hoang sơ, xung quanh có mười mấy ngôi mộ, ở đó suốt sáu tháng ròng chuyên tu “Tĩnh tọa quán tưởng”.

    Lần đầu tiên tu quán, chúng tôi quán “Vô lượng thọ kinh”. Hễ mặt trời mọc thì ngồi quán, khi hoàng hôn buông thì ngồi tĩnh tọa hai tiếng nhìn mặt trời lặn, ban ngày rảnh thì niệm Phật. Quán tưởng được mấy tháng, chẳng thu được chút kết quả nào, đã vậy còn tu lạc đường. Bởi vì vừa nhắm mắt thì thấy một phiến tối đen, căn bản là do thực hành không tới. Tệ hơn nữa là tánh khí nóng nảy phát sinh càng lúc càng tợn, và tôi nhìn thấy quỷ mỗi lúc càng rõ hơn. Chúng tôi ráng tu được nửa năm thì chịu hết nổi, cuối cùng đành cuốn gói trở về.

    Tụng kinh chú, tĩnh tọa, quán tưởng gần hai năm xem ra chẳng ổn, tôi bèn thử thí nghiệm quay sang chuyên niệm thánh hiệu A Di Đà Phật, bỗng phát hiện ra: Hàng ngày chỉ cần nửa đêm tôi thức dậy, dốc tâm chí thành niệm Phật thì nữ quỷ tuyệt đối chẳng dám đến gần giường, ngược lại còn biến mất tăm không thấy tung tích.

    Có lúc vào mùa hạ, khoảng 8 giờ tối, tôi đi tản bộ vừa bước vừa niệm Phật rất bình an. Có khi gặp quỷ, cũng thấy chúng lui vào hai bên lề đường, còn quỳ xuống chắp tay vô cùng cung kính. Đúng là niệm Phật, thánh hiệu hiện tiền khiến quỷ tôn kính lui xa. Thật ra cũng nhờ thời gian kiên trì tu miên mật ban đầu làm nền tảng, đã tập cho tâm trí chúng tôi quen dần với Phật pháp, dễ nhiếp niệm an tĩnh hơn.
    Tháng 3 năm 2010, tôi gặp và nghe Pháp sư Tịnh Không giảng “Tư tưởng Tịnh độ của Đại sư Thiện Đạo”, càng hiểu rõ thánh hiệu vi diệu, mới biết phương pháp tu tập trước đây của mình không có kết quả là do không phù hợp căn cơ.

    Bởi chúng tôi căn cơ tệ lậu, tập khí xấu còn nhiều, nhờ tin sâu vào nguyện lực Phật A Di Đà từ bi nhiếp thọ, thầm nghĩ “nếu mình ra công niệm chuyên nhất chắc chắn được vãng sanh Cực lạc”. Do quá khổ, mới khát khao được giải thoát ngay trong đời này, vì vậy mà dõng mãnh tu, chí thiết niệm Phật, nhất tâm nương vào sự che chở của Ngài.

    Bởi vậy, chúng tôi dốc lòng niệm danh hiệu Phật trong mọi thời khắc đi, đứng, nằm, ngồi… bất kể thời gian bao lâu, cứ niệm chuyên nhất không rời, cố gắng tạo nghiệp chánh định.
    Thông qua thời gian dài hành trì niệm Phật, chuyển biến lớn đã hiển hiện rõ nhất ở chồng tôi. Anh do trường kỳ sống cùng quỷ nên thần trí mê mờ, mặt bị xám đen. Từ khi biết nhiếp tâm tu, kiên trì niệm chuyên nhất rồi thì đêm bắt đầu ngủ an lành, trạng huống thân thể hồi phục bình thường, sắc mặt trở nên sáng rỡ.

    Hồi xưa lúc mới tu, hễ vừa niệm Phật thì sinh buồn ngủ, nhưng hiện nay có thể niệm tinh tấn cả ngày. Mặc dù nữ quỷ không hề muốn buông tha cho anh được vãng sanh Tây Phương, nhưng ả cũng không thể đến gần quấy nhiễu, chẳng tài nào làm chướng ngại việc niệm Phật của anh nữa.

    Ả cũng hết tìm tôi quấy rầy, và tôi phát hiện những vướng mắc, luyến ái trong lòng mình cũng phai nhạt đi, tự nguyện buông hết mọi ưu tư chấp trước, xin phó thác tất cả cho A Di Đà Phật xếp đặt, an bài, nhờ vậy mà tâm an, tôi trở nên hạnh phúc!

    Khi mới đến với Phật giáo, tôi từ tâm thái tạp hạnh, tạp tu mà tiến dần đến niệm Phật chuyên nhất, tạo nghiệp chánh định. Nhờ hiểu rõ và tin sâu rằng: “Nếu dốc tâm chuyên niệm ắt được vãng sanh, do vậy mà tôi kiên định an tâm nơi câu Phật hiệu, sau đó còn tích cực giới thiệu mọi người pháp môn này”.

    Cũng nhờ niệm Phật chuyên nhất mà tôi được Phật lực gia trì khiến tâm tư mở sáng, hiểu rõ được nhân quả ba đời của ngàn năm, nhớ được tiền kiếp cả ba người chúng tôi. Tôi cũng từng thấy thánh dung Phật A Di Đà và chiêm ngưỡng thánh cảnh Tây Phương. Tất cả đều nhờ oai đức của câu Phật hiệu ban cho.

    Kính xin chia sẻ cùng các liên hữu đồng tu câu chuyện thật của tôi. Nguyện mong tất cả quý vị xem xong đều có được lợi ích.
    Nam mô A Di Đà Phật.

    Cư sĩ Thừa Ngọc (11/4/2011)
    Trích Nhân Quả Giải Theo Phật giáo (Báo Ứng Hiện Đời tập 5)
    Dịch giả: Hạnh Đoan

    Theo Đường Về Cõi Tịnh

    Bình Luận Bằng Facebook

Chia sẻ bài viết đến mọi người