Phật pháp đã thay đổi đời tôi

Thảo luận trong 'Giảng Kinh Phật'

  1. admin

    admin Administrator Staff Member

    Đây là kinh nghiệm Lý cư sĩ đích thân trải qua. Chúng ta hãy nghe bà kể lại:

    Tôi tên Lý Mẫn Huệ, dù chỉ 30 tuổi nhưng cuộc sống đầy ắp tai nạn thống thiết khiến tôi luôn cảm thấy bơ vơ không được ai cứu giúp nên càng chán chường tuyệt vọng vạn bội. Cho đến khi gặp được Phật pháp, cuộc đời tôi mới có những thay đổi hi hữu xưa nay chưa từng có.

    [​IMG]

    Mẹ tôi có 10 người con nên cuộc sống khá vất vả. Tôi là đứa con thứ ba, còn thằng em thứ tám sinh ra thì đem cho người ta nuôi, đã vậy ba tôi lại sớm qua đời nên chỉ có mình mẹ nuôi đàn con nhỏ.

    Khi tôi học đến lớp ba thì bị ép phải thôi học, sau đó tôi đi làm osin, làm công, bảo mẫu....Được cuộc đời mài dũa khiến bản tính vốn kiên cường bất khuất không chịu thua của tôi càng tăng thêm nghị lực.

    Tôi kinh doanh một công ty, thu nhập khả quan, mười chín tuổi thì kết hôn và chung sống với người chồng hiện nay. Vì hoàn cảnh gia đình đôi bên chênh lệch khá xa, hơn nữa tôi còn nhiệm vụ phải chăm sóc cho các em trai lẫn gái. Do nhiều nguyên nhân mà chồng tôi phải đồng cư với các em tám năm, bởi cha mẹ đôi bên phản đối nên chúng tôi không thể chính thức đăng ký kết hôn.

    Trong thời gian này, tôi đã làm một việc khiến lòng vô cùng ăn năn, đó là tôi từng đi nạo thai một lần. Chính lần phá thai ấy đã để lại di chứng xấu, khiến cho nhiều năm rồi tôi khó có thể mang thai. Đến năm 2002, chúng tôi mới chính thức cưới nhau.

    Sau khi kết hôn xong, chúng tôi một bề muốn có con, đã khám rất nhiều bác sĩ, nghĩ hết cách nhưng không thể như nguyện. Do vậy, vợ chồng tôi mới xin hai bé gái là hai chị em ruột về làm con nuôi.

    Trước khi biết Phật pháp, tôi thường hay phiền não, bản thân luôn có cảm giác mờ mờ mịt mịt, không rõ phương hướng. Hàng ngày sau khi tan sở về nhà, tôi chẳng biết đi đâu? Nên về hay không về mới tốt? Vì vậy tôi cứ lái xe loanh quanh trên đường, tay nắm chặt vô lăng mà không biết mình nên đi đâu? về đâu? Vì không thể lấp được khoảng trống, cảm giác hụt hẫng trong tâm tư nên chỉ trong 5 năm tôi đã thay tới 5 chiếc xe mới. Tôi tiêu xài phung phí, trong khi tâm không ngừng loạn động rối bời. Tôi nghĩ mình cũng là một người tốt vì sao lại không có được quả báo tốt chứ? Trái lại còn phải đối mặt với quá nhiều phiền lụy, đau buồn.

    Gia đình tôi đang nằm bên bờ vực tan vỡ. Tôi khổ tâm vắt sức kinh doanh nhưng lại bị người lập mưu chiếm của còn các cô em thì không biết điều, cứ liên tục kiếm chuyện gây họa. Tóm lại, đời tôi là một cuộc sống hỏng bét rối bời, hàng ngày tâm tư luôn bị thống khổ nung nấu.

    Một lần, ngồi trên xe người bạn, tôi tình cờ đọc quyển: “Báo Ứng Hiện Đời” và được những câu chuyện Nhân Quả trong đó khai thị, khiến tôi như bừng tỉnh cơn mơ. Cuộc sống tôi từ đây bắt đầu có phương hướng.

    Thế là tôi lập tức từ bỏ ăn mặn chuyển sang trường chay, thậm chí hễ nhìn đến thịt cá là nôn mửa. Ngày trước, tôi đi khắp nơi để khám bệnh bốc thuốc. Sau khi dứt bỏ việc ăn mặn rồi thì không cần dùng thuốc nữa. Ngược lại toàn thân tôi cảm thấy rất nhẹ nhõm, khinh an. Tôi cũng không còn tiêu xài phung phí bừa bãi nữa mà đã tiết kiệm dùng số tiền đó cứu giúp cho người khác.

    Tháng 10 năm 2007, tôi may mắn được hội kiến Cư sĩ Quả Khanh. Ông là người bình dị rất dễ gần. Vừa gặp, tôi đã cảm giác cực kỳ thân quen giống như tương ngộ thâm tình vậy. Tôi kể lể mọi khổ đau mình đã từng trải qua cho ông nghe. Đến lúc ông thuyết giảng cho mọi người thì tôi lặng lẽ ngồi vào dự thính. Không ngờ việc lạ lại phát sinh.

    Trong lúc tôi đang ngồi xếp bằng trên ghế sofa thì bỗng có cảm giác giống như mình đang rơi vào cái ổ gà, trong đó có rất nhiều gà, vừa dơ vừa thúi! Ôi, dường như tôi cũng là một con gà trong đó. Lúc ấy, toàn thân tôi phát run, tiếp đến tôi không ngừng nôn mửa mà bản thân hoàn toàn không hay biết.

    Lúc này, mấy người bạn tại hiện trường phát hoảng, vội chạy đến hỗ trợ. Họ nhanh nhẹn đỡ dìu tôi và giúp tôi dọn sạch hết những ô uế. Khi tỉnh lại, tôi hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra.

    Tôi vừa mới tiếp xúc với Phật pháp đã nảy sinh cảm giác rất kỳ diệu, đồng thời cũng khiến cho bạn bè nơi đó tăng thêm tín tâm.

    Tôi bỗng nhớ lại, chính trong lúc mang thai, vì muốn tẩm bổ thân thể nên suốt thời gian dài mỗi ngày tôi ăn một con gà nhưng rồi tôi cũng không thể giữ được thai. Đúng là Nhân Quả báo ứng như bóng theo hình vậy.

    Từ hồi xảy ra sự tình không thể tưởng này, tôi bắt đầu tụng kinh Địa Tạng, lạy Phật và tĩnh tọa. Có lần tôi ngồi suốt 8 tiếng. Cuộc sống tôi dần dần xuất hiện sự thay đổi. Công việc dần dần thuận lợi, người em gái bỏ nhà ra đi nay đã quay trở về. Tôi là trụ cột cho các anh chị em trong nhà, không chỉ có công ty, tôi còn có một tiệm thời trang nữa nhưng trước đây chỉ kinh doanh qua loa.

    Sau khi học Phật pháp rồi, tôi tiến hành đổi mới tiệm thời trang, việc làm dần phát đạt nhưng tôi nhận ra thu hoạch lớn nhất chính là niềm an tĩnh tâm hồn vì lòng tôi không còn chấp trước nữa.

    Ngày trước, những vật không thuộc của mình, tôi cứ nắm chặt không buông khiến cho tâm lực vô cùng mệt mỏi. Từ lúc hiểu đạo rồi thì tôi buông dễ dàng. Đối với những gì đã mất đi, lòng cũng chẳng còn canh cánh nhớ hoài nữa. Do vậy mà tâm tư ung dung thoải mái rất nhiều, quan hệ cùng chồng cũng trở nên tốt đẹp hơn. Tôi còn dự tính cuối tháng 12 năm 2007 sẽ đến bệnh viện tỉnh thực hiện phương pháp thụ thai trong ống nghiệm. Nhờ hiểu tin Nhân Quả nên hễ có phiền não là tôi tự hóa giải liền.

    Sau đó đã xảy ra một chuyện lạ, đầu xuân năm 2008, tôi mơ một giấc chiêm bao, thấy trong nhà có một vị mặc hoàng bào, đầu trọc, toàn thân phóng quang chói lòa. Tôi thấy mình là một trong hai thường nhân đang quỳ trước ông. Người kia chẳng biết nói câu gì mà bị ông đuổi ra ngoài. Còn lại một mình tôi thì vị tỏa hào quang đó bảo:

    - Ngươi muốn cầu ta điều gì?

    Tôi thưa: - Dạ, muốn cầu con.

    Ngài nói: - Được, ta sẽ cho ngươi như nguyện.

    Rồi tôi giật mình thức giấc, sau đó thấy thân thể có chuyển biến khác lạ. Tôi đã ngưng uống thuốc nửa năm nay, ăn chay trường cũng đã được hơn nửa năm. Và chuyện kỳ diệu xuất hiện, cuối cùng tôi đã mang thai. Điều này lạ lùng đến nỗi tôi khó mà tin tưởng nổi. Vì vậy tôi liên tục đến bệnh viện khám để bảo đảm chắc chắn mình đang có em bé.

    Sau khi biết chắc đã có thai rồi, dù thân thể phản ứng rất lớn nhưng tâm vui mừng khôn tả.

    Cảm tạ Phật pháp, cảm tạ Chư Phật, Bồ tát từ bi gia hộ, dẫn dắt tôi vào con đường chánh tín. Phật pháp đã đem đến cho tôi sự lợi lạc khôn cùng.
    (Trích từ quyển: Báo Ứng Hiện Đời – dịch giả: Hạnh Đoan)
    Phật pháp làm thay đổi đời tôi

    Nam Mô A Di Đà Phật

    Bình Luận Bằng Facebook

Chia sẻ bài viết đến mọi người