Phật tử đi chùa như thế nào mới đúng?

Thảo luận trong 'Tin phật giáo mỗi ngày'

  1. admin

    admin Administrator Staff Member

    Một phật tử khi Quy y và thường xuyên sinh hoạt với một chùa, nhưng lại đến công quả và dự khóa tu ở một ngôi chùa khác, như thế, thì có lỗi là bỏ chùa của mình hay không?

    Ðây là một quan niệm mang nặng thành kiến thật quá ích kỷ hẹp hòi. Thiết nghĩ, phật tử chúng ta cần nên tránh.

    Phật tử phải có một tấm lòng bao dung rộng mở. Không nên nghĩ rằng, chỉ có ngôi chùa mình Quy y và thường xuyên sinh hoạt mới là chùa mình. Còn những ngôi chùa khác thì không phải chùa mình.

    Ðành rằng, ngôi chùa mà mình đã Quy y thọ giới, mình phải có bổn phận đóng góp công sức xây dựng duy trì và phát triển. Thông thường, người ta gọi đó là ngôi chùa Tổ hay Tổ đình. Tuy nhiên, không phải vì thế mà mình không được quyền tới lui tu học hoặc làm công quả đóng góp ở các ngôi chùa khác.

    Giả như chùa mình (tạm gọi như thế, chớ thật ra trên đời này không có cái gì là thật mình hay của mình cả) không có tổ chức tu học, dù có đi chăng nữa, nhưng nó cũng không đáp ứng đúng theo nhu cầu tu học của mình.

    [​IMG]

    Trong khi đó, thì những ngôi chùa khác lại có mở ra những khóa tu học phù hợp. Sự tổ chức tu học nơi đó rất chu đáo trang nghiêm và có chất lượng cao. Xét thấy, rất phù hợp cho nhu cầu tiến thân tu học của mình, mà lâu nay mình hằng ao ước mong muốn. Nhưng vì mình chưa có đủ cơ duyên để được tu học.

    Có phật tử lòng thì cũng muốn đi dự, nhưng vẫn còn áy ngại e dè không biết mình đi như thế có lỗi với thầy và chùa mình không? Vì sợ người ta cho rằng, mình không trung thành với thầy với chùa mình. Do nghĩ thế, nên phật tử lại ngần ngại không dám đi. Nếu phật tử có ý nghĩ như thế, thì đó là cả một sự mất mát thiệt thòi lớn lao cho phật tử. Như thế thì thử hỏi trên bước đường tu hành làm sao phật tử có thể tiến bộ cho được?

    Phật tử nên nhớ rằng, khi phật tử Quy y Tam bảo, thì vị thầy truyền giới cho phật tử chỉ là đại diện chung cho thập phương Tăng mà truyền trao giới pháp cho phật tử. Như thế, thì phật tử không những chỉ riêng kính trọng và học hỏi với vị thầy mình quy y không thôi, mà còn phải kính trọng và học hỏi đối với tất cả những tăng, ni khác. Ðó mới đúng nghĩa là người phật tử.

    Ðến việc đi chùa cũng thế. Ngôi chùa mà mình quy y lãnh thọ giới pháp, tuy đó là chùa gốc của mình, nhưng không vì thế mà mình không được đi tu học hay công quả ở các chùa khác. Vì chùa là của chung cho tất cả, chớ không dành riêng cho bất cứ người nào. Nếu ai còn thấy có sở hữu riêng tư, thì đó chưa phải là người tu theo đạo Phật. Vì còn chấp ngã, chấp pháp quá nặng. Như thế, thì làm sao tương ưng với đạo lý giác ngộ giải thoát?

    Nhân câu hỏi của phật tử, tôi cũng xin thành tâm góp thêm chút ý kiến về việc người phật tử đi chùa. Thiết nghĩ, người phật tử đi chùa nên có quan niệm cho thật rõ ràng.

    Mục đích của phật tử đi chùa không phải chỉ có làm công quả không thôi, mà còn phải cố gắng nghe giảng pháp tìm hiểu học hỏi giáo lý Phật dạy. Phật tử có chịu khó cố gắng thường xuyên học hỏi, nghe pháp, thì phật tử mới mở mang trí huệ và mới biết được đường lối tu hành đúng theo Lời Phật Tổ chỉ dạy. Từ đó, phật tử mới đem ứng dụng giáo pháp Phật dạy vào đời sống thực tế hằng ngày. Như vậy, thì mới có lợi ích thiết thực cho bản thân mình, cho gia đình và xã hội. Có học hỏi chính pháp, thì người phật tử mới có đủ khả năng quán chiếu phân biệt nhận rõ được lẽ chính tà chân ngụy. Và như thế, thì phật tử sẽ không bị lầm lạc rơi vào con đường tà ngoại.

    Tuy rằng, việc đóng góp công sức cho chùa của phật tử, đó là việc tốt nên làm. Vì ai cũng muốn cho mình có thêm phước đức. Thế nhưng, đó không phải là việc chính yếu quan trọng, mà người phật tử lại phải bỏ hết công sức đầu tư vào đó. Vì nếu phật tử có thật tâm công quả, thì cũng chỉ hưởng được phước báo hữu lậu mà thôi. Phước báo này có giới hạn, chỉ hưởng dụng một lúc nào đó thì hết. Cho nên Phật dạy người phật tử phải tu cả hai: “ Phước Trí trang nghiêm”. Phải tu phước và tu huệ, phước huệ có lưỡng toàn thì mới có thể thành Phật được.

    Hơn nữa, phật tử nên nhớ rằng, chùa là của chung, ai cũng có thể làm giúp được cả. Người đời thường nói: “có mợ thì chợ cũng đông, không mợ thì chợ cũng không bữa nào”.
    Chúng ta thử nghĩ, nếu mọi người đến chùa chỉ biết có một mặt là làm công quả giúp cho chùa không thôi, không học hỏi giáo pháp tu hành gì cả, như thế, thì không biết tương lai đạo Phật sẽ đi về đâu?

    Sự tu học mới là phần quan trọng chính yếu. Còn tất cả những phần khác đều là phụ thuộc. Ðó là chưa nói, khi làm công quả có người còn sinh tâm giận hờn ganh ghét người này, chê bai trách móc người kia. Nghĩa là phước đâu không thấy, mà chỉ thấy toàn là phiền não không thôi. Ðiều này là một sự thật không sao tránh khỏi.

    Tóm lại, việc tu học hay làm công quả giúp cho chùa là quyền quyết định của mỗi người. Phật tử không phải chỉ có tu học hay làm công quả ở chùa mình quy y không thôi, mà phật tử cũng có thể đi tu học hay làm công quả ở bất cứ ngôi chùa nào khác nếu mình muốn. Tuy nhiên, theo lời Phật dạy, phật tử cần phải có trí huệ sáng suốt để biện biệt suy xét cẩn thận những điều lợi và hại qua hành động của mình. Phải xét rõ những nơi mà mình đến tu học, hay công quả có phù hợp đúng với Chính pháp Phật dạy hay không?

    Nếu xét thấy, nơi nào có lợi ích thiết thực cho việc tu học của mình, thì mình có quyền đến đó để tu học. Không ai có quyền ngăn cấm mình cả. Ði tham dự tu học là điều tốt đáng khích lệ tán dương, nhưng tuyệt đối, phật tử không nên chê bai nói xấu chùa này, chùa nọ. Ðó là điều tối kỵ, vì như thế, chỉ chuốc thêm tội lỗi cho cái khẩu nghiệp của mình mà thôi.

    Kính chúc phật tử có đầy đủ trí huệ sáng suốt để nhận định đúng đắn trong việc tu học của mình. Có thế, thì phật tử mới mong đạt được kết quả tốt đẹp.

    Thích Phước Thái

    Bình Luận Bằng Facebook

Chia sẻ bài viết đến mọi người